Câu hỏi: Cha mẹ là thiên tài liệu có thể sinh ra con kém thông minh không?
Trả lời: Ẩn danh
Hãy để tôi kể cho các bạn nghe một câu chuyện.
A và E đều là những người vô cùng thông minh. A có IQ 153 và hai bằng tiến sĩ, một về xã hội học và một về tâm lý học. E là một nhà văn và hoạ sĩ với IQ 146. Bà đã công bố rất nhiều nghiên cứu và bài viết trong chiến lược kinh doanh.
Vào tháng 9 năm 2000, A và E chào đón một bé gái.
Con gái họ, được đặt tên là J, vô cùng thông minh. Giống mẹ mình, cô bé thích viết lách và giành được rất nhiều giải thưởng. Khi mới 15 tuổi, J đã xuất bản 2 cuốn sách. Cô bé biết đọc khi mới chỉ 2 tuổi (trong khi hầu hết trẻ em phải 6 hoặc 7 tuổi mới bắt đầu biết đọc). J có IQ 149 và là một hoạ sĩ thiên tài khi có thể thường xuyên tạo ra những kiệt tác trong văn học cũng như nghệ thuật.
Vào tháng 3 năm 2003, A và E tiếp tục có một bé trai.
Con trai họ cũng tên là J, nhưng chúng ta hãy gọi cậu là Jay để dễ bề phân biệt. Jay là một thiên tài toán học và thậm chí thông minh hơn cả bố mẹ và chị gái mình. Cậu có IQ 165. Lúc 8 tuổi, Jay đã đánh bại kỳ thủ cờ vua vô địch quốc gia trong 4 phút 36 giây. Bằng trí nhớ hình ảnh siêu phàm của mình, cậu dễ dàng đạt được điểm số tối đa trong tất cả các bài kiểm tra hay kỳ thi mà mình tham gia. Jay chẳng bao giờ mang máy tính đến trường bởi lẽ cậu thậm chí có thể tính toán nhanh hơn cả những chiếc máy tính.
Hạnh phúc khi có được hai người con thiên tài, A và E quyết định sinh thêm một người con thứ ba. Vào tháng 6/2005, họ chào đón một bé gái nữa và đặt tên là L. Do bé gái đầu lòng là một thiên tài văn học, bé trai thứ hai là một thiên tài toán học, họ mong chờ đứa con thứ ba của mình có thể là một nhà khoa học thiên tài và giành giải Nobel.
Nhưng L lại không hề thông minh. A và E đưa cô bé đi kiểm tra IQ và cô bé chỉ đạt được 107 điểm. Cô bé phát triển chậm chạp một cách tầm thường. Bắt đầu biết đọc khi 7 tuổi, biết viết lúc 8 tuổi và biết làm toán lúc 6 tuổi.
Dù có cố gắng đến bao nhiêu đi nữa, L không bao giờ đạt được điểm số tối đa trong các bài kiểm tra như Jay. Dù có cố gắng đến bao nhiêu đi nữa, L cũng không bao giờ vẽ được những bức tranh tuyệt đẹp như J.
L luôn cố gắng hết sức mình để bù lại việc mình kém thông minh, học hành chăm chỉ và tham gia nhiều hoạt động ngoại khoá nhất có thể. A và E động viên cô bé, nói rằng chẳng sao cả nếu L không giỏi làm toán hay không hiểu cách hoạt động của một ngôn ngữ, nhưng cô đọc được sự thật trên khuôn mặt họ: Tất nhiên sẽ vẫn tốt hơn nếu con thông minh hơn.
J và Jay rất yêu cô em gái bé bỏng của họ, nhưng L có thể dễ dàng nhận ra sự thương hại trong mắt họ mỗi lần L vất vả để hoàn thành bài tập về nhà hay viết bài luận. Một lần, khi L không thể hoàn thành một bài luận do đã dành quá nhiều thời gian vào các hoạt động ngoại khoá dẫn đến không kịp thời hạn nộp bài, J đã lẻn vào phòng của L khi cô bé đang ngủ và hoàn thành bài luận đó chỉ trong vòng 10 phút. Khi L phát hiện ra, cô bé đã không nói chuyện với J suốt 1 tuần liền.
Suốt cuộc đời mình, L phải chịu đựng ánh mắt tò mò và dò xét của thầy cô giáo cùng bạn bè xung quanh về việc tại sao cô không thông minh như phần còn lại của gia đình. Cô không bao giờ lên tiếng trong những cuộc tranh luận về triết học và khoa học của gia đình bởi vì cô không hiểu họ đang nói gì. L cảm thấy xấu hổ tột cùng mỗi khi cô nhìn thấy một thành viên trong gia đình mình vượt qua một cách dễ dàng những thử thách khiến cô luôn phải đau đầu. L cảm nhận được sự thất vọng của cha mẹ mình mỗi lần cô trượt một kỳ thi mà anh chị mình chỉ mất 10 phút học để có thể vượt qua.
L luôn bị áp lực, stress và ngày càng trở nên gầy gò. Cô chẳng có người bạn nào bởi đã dành hết thời gian của mình để học hoặc tham gia các hoạt động ngoại khoá. Cô bé cũng chẳng có sở thích nào bởi lẽ đối với cô, thời gian rảnh rỗi không hề tồn tại.
Tôi chính là L. Tôi vẫn là L và cuộc sống của tôi vẫn luôn như vậy bởi vì mình không được thừa hưởng gen thông minh từ cha mẹ. Và để trả lời câu hỏi của bạn, đúng vậy, cha mẹ thông minh thì vẫn có thể sinh ra những đứa con ngu dốt. Cuộc đời này là vậy đấy.



Comments
0 comments